Tôi đã thoát khỏi cuộc sống đầy bệnh tật và vững bước tu luyện như thế nào?

Chia sẻ:Share on Facebook0Share on Google+0Tweet about this on Twitter0Email this to someone

Bài chia sẻ của chị Nguyễn Thị Tươi, 29 tuổi – Bình Dương.

Năm 2007: Đau dạ dày
Năm 2010: Viêm hang vị dạ dày, viêm vòm họng, viêm trực tràng, trĩ nội độ 1, viêm khớp nhiễm khuẩn HP, viêm hàm trên
Năm 2011: Rối loạn tiền đình, viêm cổ tử cung nặng, u vòm họng, viêm vòm họng kinh niên
Năm 2011, Từng làm xét nghiệm sinh thiết (xét nghiệm ung thư)

Tôi tên là Nguyễn Thị Tươi, 29 tuổi, ở Bình Dương (Việt Nam). Vào năm 2007, đôi lúc tôi có cảm giác đau nhẹ ở thượng vị nhưng không nhiều và cũng không thấy khó chịu lắm. Đến 2008, cơn đau nhiều hơn và nặng hơn,tôi đi khám bác sĩ thì cho biết là đau dạ dày – uống thuốc 7 ngày thì thấy không đau nữa. Cho tới năm 2010, thấy cổ họng bị vương vướng khó chịu, tôi xuống bệnh viện Hoà Hảo khám. Bác sĩ chỉ định nội soi dạ dày, kết quả: bị viêm hang vị dạ dày. Tôi hỏi bác sĩ cổ họng thấy vướng thì sao? Bác sĩ nói là do viêm hang vị dạ dày, dịch axít trào lên gây nên triệu chứng như trên. Sau khi dùng hết toa thuốc 7 ngày, tôi tái khám, uống thêm 2 tháng nữa. Nhưng thấy đau nặng hơn, dạ dày nóng hơn.

Tôi bỏ thuốc không uống nữa và đi miền Tây lấy thuốc lá uống nhưng bệnh vẫn không khỏi. Lúc đó nhiều bệnh khác cũng xuất hiện thêm, đầu đau dữ dội ở phần chót đỉnh, cổ họng nuốt vướng nhiều hơn và khó thở hơn. Tôi tiếp tục đi bệnh viện U Bướu. Bác sĩ nói tôi bị viêm vòm họng và kê toa thuốc 1 tuần. Về uống 2 ngày đầu thấy họng đỡ vướng, đầu bớt đau nên tôi uống hết toa. Nhưng vẫn không thấy giảm được là mấy. Uống hết rồi nhưng vẫn đau và nghĩ mình bị khối u não hay sao mà đầu đau khủng khiếp như thế nên tôi xin bác sĩ cho chụp CT. Ông nói không phải – nếu muốn, ông sẽ cho đi chụp CT não rồi đi nội soi tai mũi họng. – Tôi bị đau đầu sao lại đi soi tai mũi họng? – Bác sĩ nói rằng cứ đi đi và tôi cầm tờ giấy đi nội soi. Kết quả tôi bị viêm họng. Cầm kết quả về phòng lấy 15 ngày thuốc về nhà uống được 10 ngày tôi cảm thấy dạ dày nóng hơn, đau bụng tiêu chảy nhưng vẫn uống hết toa thuốc. Tôi trở nên mệt mỏi. Các biểu hiện người xanh xao, chán ăn, mất ngủ giảm kg khiến tôi càng lo sợ hơn.

Tôi vào google.com tìm cách chữa bệnh viêm họng nhưng chẳng thấy chỉ thấy mấy chữ “ung thư vòm họng” nên càng suy nghĩ tiêu cực. Tôi lại bị đau tiêu chảy, bụng trướng lên hai bên hông, huyết trắng ra nhiều lưng đau tê tái, mắt cá chân sưng đỏ lên đau nhức khắp các khớp xương. Nghĩ mình bị thận, tôi đi bệnh viện Bình Dân khám. Nhưng tại đây, bác sĩ bảo không bị nên giới thiệu sang khoa tiêu hoá. Kết quả bị viêm trực tràng, trĩ nội độ 1. Tôi nhận toa thuốc 7 ngày kèm theo lời dặn tái khám. Uống được 2 ngày bụng tôi trướng hơn nhiều, đi ngoài nhiều, ợ hơi chua khó chịu.

Tôi xuống bệnh viện Đại Học Y Dược khám 2 khoa xương khớp và tiêu hoá. Kết quả tôi bị thêm bệnh nữa là viêm khớp nhiễm khuẩn HP. Tôi lấy thuốc 15 ngày uống thấy bụng nhẹ hơn, đi ngoài ít hơn, ăn uống thoải mái hơn. Nhưng lúc này, đầu của tôi lại bắt đầu đau, thậm chí đau nặng hơn nữa trong khi mũi bị ngạt. Chỉ cần gối cao một chút, tôi đã không thể thở được. Sau đó tôi khịt ra máu thâm và có mùi hôi. Tôi vội vàng đi khám và chụp Xquang thì bị viêm hàm trên. Ròng rã cho đến năm 2011, tôi còn bị rối loạn tiền đình.

Thời gian trôi qua đi các thứ bệnh hành hạ khắp cơ thể, ăn không ngon, ngủ không yên, lưng đau nặng hơn, cổ họng thì như có cái gì đó chắn lại. Không chịu được tôi lại tới bệnh viên U Bướu khám họng và cổ tử cung kết quả tôi bị viêm cổ tử cung nặng và u vòm họng. Bác sĩ cho biết cần lấy để xét nghiệm sinh tiết. Họ dùng kéo nhỏ chuyên dụng và nhọn luồn vào mũi và cắt ra, rồi lấy thêm 3 hũ để xét nghiệm và cho tôi giấy hẹn ra về. Lúc đó tôi đâu biết xét nghiệm sinh thiết là xét nghiệm ung thư đâu?

Trong bảy ngày chờ đợi, thấy cuộc sống của tôi chẳng còn hy vọng gì nữa. Nhưng nghĩ đến con, tôi tự động viên rằng sẽ không có gì hết. Nhưng lúc này, cuộc sống của tôi trở nên thê thảm và chán nản. Tôi không ăn uống được gì ngoài tô cháo trắng hoặc cháo đậu xanh kèm gói men tiêu hoá. Ăn riết miệng tôi chua lòm. Tôi chuyển sang ăn cơm với muối trắng vì bụng tôi ăn gì cũng không được. Thật may mắn khi kết quả nhận được báo tôi chỉ bị “Viêm vòm họng kinh niên”.

Nhưng sau nhiều năm bị đủ các chứng bệnh hành hạ, đến đầu năm 2012, tôi gần như không còn sự sống. Đầu đau nặng hơn, cổ họng hầu như muốn ngạt thở, nước dãi luôn đầy miệng, phần bụng bên hông luôn trướng lên. Lúc đó tôi nghĩ muốn chết cho xong, nhưng không dám làm vì còn con nhỏ. Tôi đi đến tuyệt vọng với suy nghĩ ngày tháng được sống nữa chỉ đếm trên đầu ngón tay. Biểu sinh hoạt lúc đó của tôi hoàn toàn không giống một người đang sống. Tôi chỉ ngủ một ngày được 2 giờ đồng hồ, 1 tuần tắm 1 lần, ngày ăn 3 chén cơm trắng không dầu mỡ, nhưng khi ăn vào thì đau bụng đi ngoài không chịu được.

Một ngày, em trai thứ của tôi tới nhà hỏi thăm bệnh tình thế nào có đỡ hơn không? Tôi trả lời một cách bất cần đời: Khỏi đâu sắp chết đến nơi rồi. Em trai tôi lại nói, nghe nói rằng dưới Sài Gòn có bà nào đó tập môn Pháp Luân Công gì đó khỏi được mấy thứ bệnh, hình như có cả ung thư nữa. Lúc đó tôi chẳng thiết tha làm ăn gì cả, nhưng hễ nghe ở đâu có thuốc hoặc chữa bệnh thì tai tôi tỉnh như sáo. Tôi hỏi ở đâu thì em nói ở trên mạng internet.

Tôi lên internet tìm kiếm chữ Pháp Luân Công thì thấy có Sư Phụ mặc bộ quần áo màu vàng dạy 5 bộ công Pháp. Tôi mở ra xem thử thì thấy động tác rất nhẹ nhàng. Nhưng như thế làm sao mà chữa bệnh được? Tôi tìm tiếp từ khoá Pháp Luân Công thì thấy lợi ích sức khoẻ nhờ tập Pháp Luân Công. Khi xem các bài chia sẻ của những người khỏi bệnh nhờ tập Pháp Luân Công trên trang Minhhue.net, tôi tìm mấy bài mà họ bị bệnh giống mình đọc và quyết định mua sách và đĩa về tập. Lấy sách về tôi chưa đọc ngay mà ngắm cuốn sách, tự nghĩ, cái này sao mà chữa được bệnh chứ? Nhiều thứ bệnh như thế , uống thuốc nhiều thế mà chẳng thấy đâu?

Nhưng rồi ở nhà cả ngày nằm, ngồi lắm cũng chán tôi lấy sách đọc – nhưng chẳng hiểu được gì. Đến ngày thứ 3 Sư Phụ đã thanh lọc cơ thể cho tôi. Những cơn đau khủng khiếp dồn dập đến. Tôi đi ngoài nhiều hơn. Lưng đau quá tôi chỉ lom khom vừa đi vừa nhắc cái mắt cá chân đang sưng phồng. Lúc đó tôi chẳng hiểu gì và la lối. Chồng tôi bảo đi bệnh viện đi, lên phòng cấp cứu mà nằm đi. Thế nhưng tôi biết thuốc Tây không thể trị hết bệnh của mình vì tôi đã đi quá nhiều không biết tốn bao nhiêu tiền nữa. Nên tôi không đi và quyết định ở nhà lâu lâu lại lấy sách ra đọc tiếp đến đoạn Sư Phụ giảng: “Vì sao có người luyện công một thời gian lâu mà bệnh vẫn chẳng hết? Khí công là tu luyện, là điều siêu thường: cần phải coi trọng tâm tính thì mới có thể lành bệnh hoặc tăng công” (Trích Sách Chuyển Pháp Luân, Sư phụ Lý Hồng Chí).

Thế rồi tôi bắt đầu bước vào tu luyện thực sự. Tôi ít nói hơn và tự giữ mình theo đúng nguyên lý CHÂN – THIỆN – NHẪN. Được một tháng tôi phát hiện tôi ngủ ngon hơn. Ngày trước, một đêm tôi chỉ có thể ngủ 2 tiếng giờ. Trước đây tôi thường dậy lúc 5h sáng vì bụng trướng lên khiến tiêu chảy đi ngoài. Ngày nào cũng vậy. Một hôm tôi đi ngủ sớm lúc 23h và khi tôi mở mắt thì trờ đã sáng bạch rồi, tôi tự nghĩ chà hôm nay may mắn thế không phải dậy đi ngoài, ước gì mai cũng được như vậy. Ba tháng trôi qua, tôi đã ăn được tất cả các thứ kể cả như rau muống dưa muối, rau sống, cá tươi, trứng gà sốt cà chua … Không lời nào có thể diễn tả được hết niềm hạnh phúc của tôi.

Sau khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân tới lượt đọc thứ 6, thứ 7, tôi mới hiểu ra là ngay từ đầu Sư Phụ đã thanh lọc cơ thể cho tôi. Nhờ vậy tôi ăn được ngủ được, da dẻ trắng trẻo, tăng kg. Mọi người xung quanh tôi chứng kiến Thần tích triển hiện nơi tôi nên cũng xin sách để theo tập. Tôi đã tặng sách cho họ và hướng dẫn tập các bài công Pháp. Mọi người cũng được hưởng lợi ích từ Đại Pháp. Người thì khỏi bệnh tim, người thì khỏi bệnh tê thấp.

Từ lâu tôi đã muốn viết bài chia sẻ này với mọi người nhưng cứ ngần ngại. Được sự giúp đỡ, khích lệ của các bạn đồng tu, tôi đã quyết định viết bài chia sẻ này cho mọi người, nhất là những ai đang trong tình cảnh bệnh tật giống như tôi. Tôi mong muốn có nhiều người hơn nữa hưởng được lợi ích từ Đại Pháp giống như tôi.

Con xin ngàn lần cảm tạ Sư Phụ Tôn Kính đã từ bi cứu độ con, đã giúp con minh bạch về cuộc sống của mình. Con không còn sống mơ hồ, không biết tương lai như trước nữa. Con sẽ cố gắng tu luyện tốt! Hợp Thập !

Bình Dương, ngày 16 tháng 02 năm 2014  

 

Chia sẻ:Share on Facebook0Share on Google+0Tweet about this on Twitter0Email this to someone