HỌC VIÊN VIỆT NAM KHỎI NHIỀU BỆNH NHỜ TU LUYỆN PHÁP LUÂN CÔNG

Chia sẻ:Share on Facebook25Share on Google+0Tweet about this on Twitter0Email this to someone

Bài chia sẻ của Ông Nguyễn Văn Đào. Cán bộ hưu trí. Ngụ tại: Số 34-Đường 3(4)-Ấp 4 – An Viễn – Trảng Bom – Đồng Nai.  Đt:0979.511.513. Tôi sinh năm 1935. Xuất thân trong một gia đình Gia giáo phong kiến. Theo Cách Mạng và vào Đảng từ năm 14 tuổi. Trong chiến tranh kháng chiến chống Pháp là Thanh Niên xung phong tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong thời gian di chuyển đường Bộ từ vùng địch hậu đến vùng tự do, chúng tôi trải qua rất nhiều gian khổ và bệnh tật, trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, lương thực. Sốt rét ác tính chỉ có Ký Ninh(một loại thuốc kháng sinh). Những người bệnh nặng cơ thể bên ngoài xám xịt và vàng vọt với những đợt lạnh từng cơn nhưng bên trong thì các bộ phận cơ thể như phù thủng, bệ rạc, mất hết trí nhớ và sinh lực. Trong điều kiện ấy thường phải kiêng khem, ăn uống rất khó khăn. Năm 1953 chuyển vào Bộ đội, làm kế toán và văn thư

quân đội. Năm 1959 Đi học tập tại Tiệp Khắc và Liên Xô cũ. Sau học đại học Nông Nghiệp 1. năm 1968 về công tác tại Bộ Nông Nghiệp, được cử đi C (Lào) .Năm 1978 vào miền Nam công tác đào tạo cán bộ tổ chức quản lý kinh tế tập thể XHCN ở các tỉnh miền tây. Những di chứng của sốt rét ác tính biến chứng qua gan, lá lách, đường ruột, thận,mật ..v..v mất hầu như 60% sức khỏe.Về tuổi già sức khỏe lại càng suy giảm hơn, các bộ phận cơ thể càng ngày càng thoái hóa nặng thêm như U xơ tuyến tiền liệt. Sau một biến cố xảy ra trong gia đình tôi bị tai biến mạch máu não liệt nửa người, các cơ bắp teo lại. Gia đình con cái đưa đến Bệnh Viện Thánh Tâm điều trị cả Đông và Tây Y, bệnh có thuyên giảm nhưng phải sử dụng thuốc thường xuyên, ngày không uống thì huyết áp lên và có chiều hướng đột quỵ. Tôi nghĩ, có lẽ cuộc đời mình từ đây phải gắn liền với thuốc. Con gái tôi là một người tín ngưỡng Phật Pháp và Nó khuyên tôi nên tu luyện Pháp Luân Công. Với những suy nghĩ ăn sâu trong tiềm thức của mình tôi hoàn toàn bỏ qua những gì nó nói, nhưng vì cuộc sống và bệnh tật của mình tôi đã đọc cuốn sách như một lần thử vận may. Lần đầu tiên cầm cuốn sách tôi đã cảm nhận những điều khác lạ. Đọc những lời viết thật giản dị, chân phương tôi dần ngộ ra nhiều nguyên lý uyên thâm và những thiên cơ mà trước đây tôi hằng thắc mắc và tìm kiếm. Sau khi đọc xong cuốn sách một lần tôi đã có những chuyển biến lạ trong cơ thể, như nôn mửa nhiều lần và đi tiêu liên tục. Sau mỗi lần như vậy tôi lại thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn. Tôi tiếp tục đọc các sách của sư phụ Lý Hồng Chí như Kinh Văn, Tinh Tấn Yếu Chỉ … thì hiểu rằng đây là các nguyên lý tu luyện, thông qua việc tu luyện mà tôi được thanh lý cơ thể. Sau 2 tháng đọc CHUYỂN PHÁP LUÂN thì tôi không cần dùng thuốc nữa và bỏ hẳn. Tôi cố gắng tập bài công pháp số 1, cánh tay và chân dần dần cử động linh hoạt, nhẹ nhàng hơn. Sau khoảng 1 tháng tập luyện thì tôi bất ngờ đi tiểu rất nhiều. Trong nước tiểu pha lẫn máu tươi và cả máu cục đông như huyết. Liên tiếp trong 6 ngày mới dứt hẳn. Điều này vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Sau tất cả những gì trải qua, tôi hiểu rằng những gì viết trong sách là sự thật và tôi đã được Sư Phụ Lý thanh lọc cơ thể cho mình. Giờ đây, Tôi hằng ngày tập luyện và cố gắng thực hành tâm tính theo CHÂN – THIỆN – NHẪN, cơ thể tôi dần dần khỏe lại, đi đứng bình thường và trí óc ngày càng minh mẫn hơn. Tôi nhận ra rằng đây là điều may mắn duy nhất trong đời tôi. Không chỉ hết bệnh mà tâm tính cũng như cuộc sống với tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi mong muốn mọi người được như mình, được hưởng lợi ích từ ĐẠI PHÁP và qua đó xã hội sẽ thăng hoa về đạo đức và con người biết yêu thương nhau! Với những gì chứng nghiệm được từ chính bản thân tôi, tôi có vài lời nhắn nhủ với những ai chưa biết đến môn khí công này hãy tìm hiểu để được nhiều phúc phận, còn những ai đang bị những lừa dối che đậy hãy tự mình tìm hiểu để đừng làm những việc phải ân hận về sau. “Thiện hữu thiện báo, Ác hữu ác báo” là có thật!  

Hình Minh Họa

Hình Minh Họa

Chia sẻ:Share on Facebook25Share on Google+0Tweet about this on Twitter0Email this to someone