Lịch Sử Minh Chứng Thanh Danh Cho Đại Sư Lý Hồng Chí

Chia sẻ:Share on Facebook273Share on Google+1Tweet about this on Twitter1Email this to someone
15-6-1999, đại sư Lý Hồng Chí. (hình ảnh của AFP/GettyImages)

15-6-1999, đại sư Lý Hồng Chí. (hình ảnh của AFP/GettyImages)

Thời kỳ đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Công, ĐCSTQ vì để có lý do cho cuộc đàn áp, đã chụp rất nhiều “tội danh” lên đại sư Lý Hồng Chí. 12 năm đã trôi qua, chúng ta hãy nhìn lại lịch sử, sáng tỏ sự thật, trả lại thanh danh cho đại sư Lý Hồng Chí.

Thanh danh cho đại sư Lý Hồng Chí

ĐCSTQ tuyên bố: “Tại sao Lý Hồng Chí đổi ngày sinh của mình từ 7-7-1951 thành 13-5-1951? Mục đích là để nói rằng bản thân mình là Phật Thích Ca Mâu Ni chuyển sinh.”

Đại Sư Lý Hồng Chí đã nói rõ: “Trong thời Cách mạng Văn hóa, chính quyền đã in sai ngày tháng sinh của tôi. Tôi chỉ sửa chữa lại cái ngày tháng in sai thành đúng mà thôi.” Một người dân ở Trung Quốc Đại Lục từng nói rằng, toàn cầu có 7 tỷ người, mỗi năm có 365 ngày, trung bình có hàng chục triệu người ứng với mỗi ngày sinh nhật, mà trong đó có đủ loại người, vậy thì trùng ngày sinh nhật nào có gì để nói ở đây? Xưa nay Pháp Luân Công không hề đề cập tới quan hệ với Phật Thích Ca Mâu Ni. Nếu là giả mạo sinh nhật, thì mất công sửa đổi như thế cũng không có tác dụng gì, sao phải lãng phí công sức như thế chứ? Đó chỉ là vu khống hết sức vô nghĩa của ĐCSTQ mà thôi.ĐCSTQ tuyên bố là đại sư Lý Hồng Chí trốn thuế, và xuất bản lậu các tác phẩm sách, băng hình, băng tiếng về Pháp Luân Công, rằng ông “điên cuồng kiếm tiền bất chính”. Thực ra khi cuốn “Chuyển Pháp Luân” của đại sư Lý Hồng Chí được xuất bản ở Trung Quốc Đại Lục, thì toàn bộ tiền bản quyền mà tác giả thu được chỉ có hơn 20.000 nhân dân tệ. Rất nhiều dân chúng biểu thị rằng, thời Trung Quốc Đại Lục có 100 triệu học viên công khai học Pháp Luân Công, thì chỉ cần đại sư Lý Hồng Chí bảo mỗi người nộp 1 nhân dân tệ học phí, thế thì đại sư Lý Hồng Chí đã có 100 triệu nhân dân tệ rồi. Còn nếu mỗi học viên nộp 10 nhân dân tệ, thì đại sư Lý Hồng Chí lập tức thành tỷ phú. Tuy nhiên như mọi người đều biết tu tập Pháp Luân Công xưa nay đều là miễn phí, và có thể download tất cả tài liệu một cách miễn phí từ Internet, gồm cả sách, băng tiếng, băng hình. Miễn phí như thế phải chăng là “tự cắt đứt nguồn thu” của chính mình?!

Trong hơn mười năm qua, có nhiều học viên Pháp Luân Công viết ra hồi ức của họ. Trong đó hình ảnh sư phụ Lý Hồng Chí ăn mặc rất bình thường, cuộc sống của gia đình vẫn rất nghèo. Đại sư Lý Hồng Chí không có nhiều quần áo cho mùa hè, sau khi giảng bài xong, thường giặt và phơi quần áo vào ban đêm đề ngày hôm sau mặc. Thực phẩm cũng là vấn đề tiêu tốn nhất. Thông thường hàng mười mấy ngày liền ngày nào cũng ăn mỳ gói. Thời ban đầu khi đại sư Lý Hồng Chí đến Bắc Kinh, là ngủ ở cầu, và trải qua đủ loại phong sương vất vả.

ĐCSTQ vu khống rằng đại sư Lý Hồng Chí cùng gia quyến sống xa hoa ở Trường Xuân. Nhưng điều tra qua dân chúng thì được biết, gia đình đại sư Lý Hồng Chí ở số 103 đại lộ Giải Phóng, cổng phía tây của nhà chung cư 4 tầng cũ nát. Mặc dù có rất nhiều người trên thế giới mà được lợi ích từ Pháp Luân Công muốn gửi quà để biểu đạt lòng tôn trọng, nhưng đại sư đều từ chối.

Căn hộ xưa của đại sư Lý Hồng Chí và mẹ ở Trường Xuân, trong nhà chung cư bốn tầng rất bình thường và cũ kỹ (ảnh bên trái). Cửa vào nhà bị niêm phong với tờ niêm phong 1999 (ảnh bên phải). Ảnh do người dân Trung Quốc Đại Lục cung cấp giữa tháng 3, 4 năm 2000. (ảnh của Minh Huệ Net)

Vấn đề uống thuốc

Về vấn đề dùng thuốc, đại sư Lý Hồng Chí nói rõ: “Có nguồn tin nói rằng tôi cấm người ta dùng thuốc. Sự thật, điều đó hoàn toàn không đúng. Tôi chỉ giải thích sự liên hệ giữa tu luyện và việc dùng thuốc. Tôi đã giúp cho hơn 100 triệu người đạt được sức khỏe. Vô số người bệnh nặng đã được lành bệnh và trở nên khỏe mạnh. Điều đó là một sự thật. Còn đối với những người bệnh quá trầm trọng và người mắc bệnh tâm thần, tôi luôn khuyên họ không nên học Pháp Luân Công. Nhưng một số người tuy vậy vẫn cưỡng cầu học nó mà không cho tôi biết. Trường hợp như thế đó, bệnh nhân phải chết vì bệnh của họ mà lại cho là đệ tử của tôi thì có công bằng không? Tôi chưa bao giờ nghe nói có những người không được săn sóc đến mà sẽ không chết chỉ nhờ họ học được một vài động tác. Như nói rằng, vì các nhà thương có thể chữa được bệnh, điều đó phải chăng có nghĩa là trong nhà thương sẽ không có ai phải chết cả?”

Có người từng ước tính thô thế này. Cứ theo tỷ lệ tử vong trung bình ở Trung Quốc là 0,65% hàng năm, thì Trung Quốc với 1 tỷ dân sẽ có hơn 4 triệu người tử vong một cách bình thường trong vòng 7 năm (từ 1992 đến 1999). Theo giới chức Trung Quốc điều tra năm 1998 ở một số điểm luyện công, số học viên học Pháp Luân Công trước từng có bệnh là 10.475 người, sau khi học đã có hiệu quả chữa bệnh chiếm 41,5%, về khỏi bệnh về cơ bản chiếm 36%, và khỏi hoàn toàn chiếm 20,4%, như vậy tổng cộng là 97,9%, còn lại 2,1% là không cảm thấy chuyển biến gì. Những con số đó chẳng phải thuyết minh rằng Pháp Luân Công có hiệu quả cao về chữa bệnh khoẻ người?

Sự kiện thỉnh nguyện ngày 25-4-1999 ở Trung Nam Hải

ĐCSTQ, khi vu cáo đại sư Lý Hồng Chí, thường xuyên đề cập đến sự kiện có trên 10 nghìn học viên đến Trung Nam Hải, nơi tập trung các quan chức ĐCSTQ, vào ngày 25-4-1999, và lấy đó làm “bằng chứng” rằng đại sư Lý Hồng Chí “điều động” các học viên từ xa. Thực ra các học viên tham dự thỉnh nguyện đó đều nói, hành vi ấy của họ là tự nguyện và đúng theo quyền công dân mà Hiến pháp bảo vệ. Một vị nói: “Pháp Luân Công đã cứu đời tôi, mà bây giờ có người vu khống Sư phụ, tôi nếu chẳng lên tiếng thỉnh nguyện, thì tôi chẳng còn lương tâm nữa! Người Hoa có câu “nhận ân một giọt, báo ân một dòng”, phàm là người tôn trọng sự thật thì đều bước ra nói lời công bằng. Hàng trăm triệu người tu tập Pháp Luân Công, những ai nhận lợi ích từ Pháp Luân Công đều nên bước ra thỉnh nguyện, chứ im lặng thì chính là giúp đỡ cho vu khống hoành hành!”

Theo nhân viên nội bộ công an tiết lộ, ngày 25-4-1999 cảnh sát đã chặn các ngả đường chính, không để các học viên Pháp Luân Công vào đường Phủ Hữu gần đó, nơi có phòng thỉnh nguyện quốc gia. Cái được gọi là “bao vây Trung Nam Hải”, thực ra là cái bẫy chính trị và luật pháp: cảnh sát đã dẫn hướng học viên Pháp Luân Công “bao vây” Trung Nam Hải. Hôm ấy hơn 10 nghìn quần chúng Pháp Luân Công trật tự đứng ở đó, vỉa hè đường phố, không ảnh hưởng đến luồng xe đi dưới đường, và sau khi sự kiện qua đi, đường phố vẫn sạch sẽ, không mảnh giấy rác hay đầu thuốc lá.

Hiện nay người dân Trung Quốc phần đông công nhận rằng, sự kiện thỉnh nguyện 25-4 đã đánh thức nhân dân, là một tiến bộ lịch sử, bởi vì sự kiện này đã nêu cao giá trị “Chân-Thiện-Nhẫn” chính thống của con người. Con người vì muốn ngăn chặn hành động xấu xa nên đã bước ra, ấy là nghĩa cử bảo vệ sự công chính đạo nghĩa của xã hội, là tinh thần đáng trân quý nhất của con người.

“Làm chính trị”

Chính trị là việc của quần chúng, ở những nước cộng hoà nhân dân thì dân chúng nói chung đều tham dự vào chính trị. Nhưng ở Trung Quốc thì tham dự vào chính trị, hay “làm chính trị”, trở thành một cái mũ mang tính phản diện: chỉ có đảng viên ĐCSTQ mới có đặc quyền làm chính trị, còn những người khác đều bị tước đoạt quyền này. Pháp Luân Công nhiều lần nói rõ rằng người tu luyện không tham dự chính trị. Tựa như Chúa Jesus từng nói với người La Mã rằng, ông cần là thiên đường chứ không phải thế giới con người.

Thực chất của vấn đề là: ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công, ít nhất có 3.436 học viên Pháp Luân Công được báo cáo là bị bức hại đến chết, ngoài ra có hàng chục nghìn học viên Pháp Luân Công bị mổ cướp tạng. Trong bối cảnh đó, Pháp Luân Công bước ra vạch trần sự thật cuộc đàn áp, thế là ĐCSTQ bèn chụp cho cái mũ “làm chính trị”, giữa cực hình tra tấn và “làm chính trị” thì rốt cuộc cái nào cần bị lên án?

Trạng thái người thường ‘ngộ trong mê’ là không thể bị phá hoại

Đại sư Lý Hồng Chí nhiều lần giảng rằng học viên Pháp Luân Công không được phá hoại trạng thái xã hội người thường. Trời đã an bài cho con người hoàn cảnh sống này, tức là sống trong ‘mê’ này, không nhìn thấy chân tướng ở không gian khác, khiến con người trả nợ nghiệp khi sống trong sinh-lão-bệnh-tử. Giả sử ai ai cũng mở thiên mục, thấu thị nhân thể, cách tường khán vật, ai ai cũng bay lơ lửng trên không, thế thì có còn là xã hội nhân loại nữa không? Nghiêm trọng phá hoại trạng thái xã hội nhân loại là tuyệt đối không được phép. Nếu mọi người ai ai cũng sống thoải mái không bệnh không khổ, thế thì chẳng phải đã là ở thiên đường rồi?

Không biết trời cao dất dày

Đại sư Lý Hồng Chí đưa đến lợi ích sức khoẻ cho hàng trăm triệu người. ĐCSTQ không thể một tay che cả bầu trời. Lịch sử đang minh oan cho đại sư Lý Hồng Chí.

1105280844481944.jpgNhững người tôn trọng sự thật đã thấy rằng đại sư Lý Hồng Chí đưa lại lợi ích sức khoẻ cho hàng trăm triệu người.
(ảnh từ Minh Huệ)

Người đến vì các vị là ai?

Bài của Vương Hoa

Mấy năm trước một người từ Trung Quốc đã viết trong thiệp mừng sinh nhật đại sư Lý Hồng Chí:“Nếu một bác sỹ chữa khỏi bệnh hiểm nghèo cho tôi, tôi sẽ ghi nhớ vị ấy suốt đời. Nếu một bậc thầy dạy cho tôi ý nghĩa chân chính của cuộc đời, tôi sẽ vĩnh viễn tôn trọng vị ấy. Nếu một người cứu thoát tôi bên bờ huỷ diệt, tôi sẽ đời đời nhớ ân đức của vị ấy. Ngài chính là vị ấy!” Những lời ấy đã nói lên cái tâm của hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Đại Pháp.Đường Bái Kiều, một trong những người đứng đầu hoạt động dân chủ ngày 4-6-1989, đã có lời phát biểu nhân ngày Đại Pháp thế giới 13-5 năm nay, biểu thị nhận thức của những người không tập Pháp Luân Công. Ông nói rằng về phương diện phục hồi đạo đức thì Pháp Luân Công ở Trung Quốc đã vượt qua bất kể một tập thể nào khác, hơn nữa, phương thức hoà bình phi bạo lực của các học viên Pháp Luân Công làm cảm động nhân dân toàn thế giới. Chẳng hạn như phong trào thoái đảng, nó thực sự phát huy tác dụng thay đổi lòng dân. Đối mặt với cuộc đàn áp chưa từng có, dù trong khó khăn như thế Pháp Luân Công vẫn làm được rất là tốt, đó là kỳ tích và vinh quang, vẫn luôn được những nhà lịch sử nghiên cứu kỹ.

Đại sư Lý Hồng Chí là một vĩ nhân được mọi người mọi nơi tôn kính. Đối với những ai không tin Thần Phật, thì thảo luận tạm kết thúc ở đây, vì phần thảo luận tiếp theo vượt qua nhìn nhận mà người không tin Thần Phật có thể tiếp thu. Thực ra thì trên 70% nhân loại là có tín ngưỡng tôn giáo, trong tâm tin vào Thần Phật. Đại sư Lý Hồng Chí là một vị “Thánh Nhân”, một vị “Giác Giả”. Tờ “Tân Kỷ Nguyên” số 70 có bài “Những tiên tri ám chỉ về Pháp Luân Công” đã dẫn ra nhiều tiên tri, cho thấy rằng trong Kinh Phật, Kinh Thánh, cũng như trong những tiên tri của Pháp, Hàn Quốc, hoặc của Lưu Bá Ôn, tức là tiên tri cả trong ngoài nước Trung Quốc xưa nay, người ta đều có tiên tri rằng đến thời nhân loại mạt thế sẽ có Chúa Cứu Thế, có Cứu Thế Chủ hạ phàm cứu độ con người thế gian, như hoa Ưu Đàm tái hiện, Thần đến thế gian, tất cả đều chỉ về một người, người đến đây vì mọi người…

Lịch sử cũng giống như một giáo viên kiên nhẫn. Người Do Thái nhìn nhận rằng bản thân họ là con dân của Thượng Đế, bấy giờ họ không tin rằng Chúa Jesus là con của Thượng Đế và họ bức hại Chúa Jesus. Con người biết được bao nhiêu chứ, khi một vị Cứu Thế Chủ mới giáng hạ xuống nhân gian, thì Ngài có chiểu theo tưởng tượng của con người mà an bài những việc mình làm hay không? Tuyệt đối sẽ không. Trong vũ trụ này vĩnh viễn sẽ là Thần quyết định con người, chứ không phải con người quyết định Thần. Người mà ngông cuồng tự đại thì chính là tự huỷ hoại mình. Đạo lý đơn giản như thế, nhưng mà đến thời mạt Pháp, rất nhiều quan niệm của con người đã biến dị, và nhân loại vẫn mãi không rút ra được bài học lịch sử ấy.

Tháng 4-1999, vào một ngày mưa gió, đại sư Lý Hồng Chí trong buổi trả lời phỏng vấn của tờ Times có biểu đạt rằng ông biết những gì sẽ phát sinh, biết được sức chịu đựng của con người, nhưng nếu ông mà nói ra những gì người ta thấy quá lạ, thì sẽ không ai tin. Ông nói rằng nhân loại nay đúng vào thời kỳ loạn thế. Thời loạn là vì sao? “Tất nhiên, lý do không chỉ có một. Nguyên nhân lớn nhất khiến xã hội hôm nay trở nên xấu là vì con người không còn tin vào chính giáo nữa. Người ta đến giáo đường, nhưng không còn tin vào Thượng Đế. Họ sẵn lòng làm bất kể điều gì. Nguyên nhân thứ hai là từ đầu thế kỷ này, người hành tinh khác bắt đầu thâm nhập vào tư tưởng của con người cũng như hình thái ý thức và văn hoá.”

Mặc dù chưa phải đến lúc cuối, nhưng mấy năm gần đây người ta đã dần dần không ngừng nhận ra cái nhìn sâu sắc của đại sư Lý Hồng Chí.

Nhưng vẫn có những người hoàn toàn không tin. Đại sư Lý Hồng Chí cho biết, không nói đến ông là ai, không quan tâm ông từ đâu đến, thì con người tương lai đều sẽ thấy được ông thành tựu là gì, và con người sẽ thấy được việc này đều do ông làm. Chọn ngày sinh nhật làm ngày truyền xuất ra Pháp Luân Đại Pháp, đại sư Lý Hồng Chí nói:“Đời này của tôi chính là đến đây để truyền Pháp này”, “Tôi không muốn nhìn thấy bất kể sinh mệnh nào huỷ hoại chính mình, cho nên tôi đã đến đây vì chư vị!”.

* * * * *
Nguồn: Xem tại đây
Dịch từ nguyên bản tiếng Trung: Xem tại đây

Chia sẻ:Share on Facebook273Share on Google+1Tweet about this on Twitter1Email this to someone