Báo Cáo Điều Tra Tình Hình Đảng Cộng Sản Trung Quốc Bức Hại Tàn Sát Các Học Viên Pháp Luân Đại Pháp

Phóng viên báo Minh Huệ Net báo cáo tổng hợp tình hình Trung Quốc Đại lục

Báo cáo này được lấy từ thư viện tư liệu tổng hợp của Minh Huệ về 3.653 trường hợp học viên Pháp Luân Công bị Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại đến chết, trong đó 53% là nữ, 60% ở độ tuổi từ 51 tuổi trở lên, 48% đến từ bốn tỉnh Hắc Long Giang, Liêu Ninh, Cát Lâm, Hà Bắc; 67% bị bức hại đến chết vào thời gian từ năm 2001 đến năm 2005; 65% bị bức hại chết trong khi bị giam giữ. Toàn bộ các kết quả phân tích trong bài báo cáo này đều lấy từ tư liệu về 3.653 trường hợp nêu trên.

Điều tra cho thấy, trong số 65% bị bức hại đến chết trong khi bị giam giữ có: 21% trường hợp học viên chết do bị đánh đập dã man, 11% trường hợp chết do bị bức thực, 10% trường hợp chết do bị cưỡng ép hoặc lén lút tiêm/uống thuốc hủy hoại thần kinh hoặc bắt uống thuốc độc, 3% trường hợp chết do cưỡng bức lao động quá sức, 2% chết do bị tra tấn bằng công cụ, 2% chết do bị sốc điện, 2% chết do bị ngược đãi, 1% chết do nhục hình, 1% chết trong phòng biệt giam tại nhà ngục (nhốt trong phòng kín, chuyển nhiều nhà giam, hoặc kéo dài thời gian được phóng thích), 26% bị ĐCSTQ kết hợp các loại nhục hình mà tra tấn đến chết. Ngoài ra, cũng trong số 65% bị bức hại chết trong khi bị giam giữ, 12% bị chết trong đồn cảnh sát/công an hoặc trong trụ sở Phòng 610, 11% chết trong các trại tạm giam, 8% chết trong trại lao động cưỡng bức, 9% chết trong nhà tù, 3% chết trong các trung tâm tẩy não/bệnh viện tâm thần/ngục tối, còn có 50% trường hợp tử vong trong vòng nửa năm sau khi được Trung Cộng phóng thích, trong đó 51% chết trong vòng một tháng sau khi được phóng thích.

Điều tra cũng cho thấy, số lượng học viên Pháp Luân Công vì đi thỉnh nguyện ở Bắc Kinh mà bị bức hại đến chết chiếm tỷ lệ cao nhất (28%), đứng thứ hai là các học viên vì phân phát tài liệu giảng chân tướng mà bị bức hại chết, đứng thứ ba là các học viên kiên quyết nhiều lần từ chối bị chuyển hóa hoặc từ chối ký tam thư tuyên bố bất tu luyện (18%).

Rất nhiều người nhờ tu luyện Pháp Luân Công mà được cứu sống khỏi bệnh tật hiểm nghèo, giờ lại bị chính ĐCSTQ tra tấn giết hại. Điều tra cho thấy, 31% trường hợp trước khi tu luyện Pháp Luân Công mắc các loại bệnh tật vô cùng thống khổ, vô phương cứu chữa, nhờ tu luyện Pháp Luân Công mà sức khỏe phục hồi, sau cùng lại bị ĐCSTQ dùng mọi thủ đoạn bức hại đến chết. Các trường hợp này xảy ra ở 31 tỉnh/thành phố trực thuộc, 195 thành thị, 425 huyện, trong đó nữ giới chiếm 60%. Các học viên ở độ tuổi khác nhau, học viên lớn tuổi đông hơn. 78% các học viên trước khi tu luyện Pháp Luân Công mắc các chứng bệnh nghiêm trọng; 11% trước khi tu luyện Pháp Luân Công mắc các loại bệnh ung thư; 8% trước khi tu luyện thường xuyên mắc bệnh, hoặc thể trạng ốm yếu từ nhỏ; 3% học viên trước khi tu luyện Pháp Luân Công bị các chứng bệnh như tàn tật, bại liệt, mất trí, trí nhớ kém, có người bị các khuyết tật như gù lưng, tất cả đều nhờ tu luyện Pháp Luân Công mà bệnh tật tiêu biến, trí nhớ phục hồi minh mẫn, thậm chí có người lưng gù 90 độ vẫn đứng thẳng lại được.

Trong số 11% trường hợp mắc bệnh ung thư trước khi tu luyện Pháp Luân Công, có tổng cộng 22 loại ung thư tại các cơ quan nội tạng trong thân thể, sau khi tu luyện Pháp Luân Công, tất cả bệnh ung thư đều tiêu biến: 28% bị ung thư vú, 15% mắc bệnh máu trắng, 12% bị ung thư tử cung, 10% bị ung thư phổi, và các bệnh ung thư khác như: ung thư gan, ung thư xương, ung thư cuống họng, ung thư não, bệnh lymphoma, ung thư trực tràng, ung thư dạ dày, ung thư da, ung thư thanh quản, ung thư tuyến yên, ung thư răng…v.v. Ngoài ra, trong số 78% trường hợp khỏi bệnh nhờ tu luyện Pháp Luân Công, có 28% trước khi tu luyện mắc các bệnh nghiêm trọng về tim như bệnh tim nhỏ/bệnh tim mạch vành/bệnh tim huyết quản/viêm cơ tim/nhồi máu cơ tim/xơ hóa, canxi hóa động mạch vành …v.v. 20% trước khi tu luyện mắc các bệnh huyết áp cao, huyết áp thấp, 15% trước khi tu luyện mắc các chứng bệnh thấp khớp nghiêm trọng, 12% mắc bệnh tiểu đường nặng, 12% mắc bệnh gan, 11% mắc bệnh dạ dày, 10% mắc bệnh về phổi. Có thể nói, bất cứ loại bệnh nào trên thân thể người đều có thể chữa lành nhờ tu luyện Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công cứu người, còn ĐCSTQ đến để giết người. Điều tra cho thấy, ĐCSTQ đã sử dụng 11 hình thức tra tấn: đánh đập tàn nhẫn, tra tấn bằng công cụ, nhục hình, bức thực, sốc điện, cưỡng bức lao động, ngược đãi, lạm dụng tình dục, bức hại tư tưởng, biệt giam, thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc để giết các học viên Pháp Luân Công. Trong số các học viên bị ĐCSTQ bắt giam tra tấn đến chết, có 26% trường hợp bị tra tấn bằng nhiều hình thức đến chết, 21% chết do bị đánh đập tàn nhẫn, 11% chết do bị bức thực, 10% chết do bị cưỡng ép tiêm/uống thuốc hủy hoại thần kinh hoặc thuốc độc, 3% chết bị do cưỡng bức lao động quá sức, 2% chết do bị tra tấn bằng dụng cụ, 2% chết do bị giật điện, 2% chết do bị ngược đãi, 1% chết do dùng nhục hình, 1% chết do biệt giam.

Trong số các hình thức đánh đập tàn nhẫn, các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ dùng 10 dụng cụ lớn và 79 dụng cụ nhỏ các loại để đánh đập, bao gồm bị đánh bằng các vũ khí của cảnh sát, gậy gỗ, chùy gai; bị túm đầu đập vào vật cố định như tường, cửa; bị quất mạnh bằng roi da, roi tre; bị đánh bằng gậy cao su; bị dùng giày da đá vào chỗ hiểm; bị đánh bằng các công cụ lao động như đòn gánh; bị đánh bằng các loại dụng cụ tự tạo từ những đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, thậm chí bị đánh bằng các loại ghế. 41% học viên bị ĐCSTQ đánh vào đầu, 35% bị đánh vào mặt, 25% bị đánh toàn thân, 19% bị đánh tứ chi, thậm chí 4% bị đánh vào bộ phận sinh dục.

Trong số các hình thức tra tấn bằng công cụ, ĐCSTQ sử dụng tổng cộng 11 công cụ tra tấn lớn và 70 công cụ tra tấn nhỏ, bao gồm các công cụ như còng tay, còng chân, xiềng xích, dây thừng, ghế cọp, giường chết, dao, lửa, bắt các học viên Pháp Luân Công phải chịu những hình thức hủy hoại hung ác vô nhân đạo cho đến chết như treo lớn, ghế cọp, treo nhỏ, trói chặt: 49% chịu các hình thức tra tấn bằng công cụ như còng tay, còng chân; 28% bị treo lên; 19% bị giữ cố định; 19% bị bắt ngồi ghế cọp; 13% bị khóa chặt; 12% bị trói chặt; 4% bị xiết chặt bằng thừng, ngoài ra còn có 6% bị đổ nước sôi, 5% bị châm kim, 3% thường xuyên bị bức hại bằng dao hoặc kiếm, 2% bị dùng đũa ‘mở khóa’.

Trong số các hình thức tra tấn bằng sốc điện, 18% bị ĐCSTQ sốc điện vào bộ phận sinh dục, 18% bị sốc điện vào mặt, 15% bị sốc điện vào tứ chi, 10% bị sốc điện vào đầu, 10% bị sốc điện vào ngực hoặc vú, 8% bị sốc điện vào cổ, 8% bị sốc điện vào lưng, 3% bị sốc điện vào eo, xương sườn, còn có 3% bị sốc điện vào vị trí cuống gan.

Điều tra cho thấy, trong số các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại đến chết, có 12% học viên đã tiến hành tuyệt thực, trong đó 35% bị bức thực đến chết. Trong số các học viên bị bức thực đến chết, có 40% bị bức thực trong các trại tạm giam, 22% bị bức thực trong nhà tù, 9% bị bức thực trong trại cưỡng bức lao động, 4% bị bức thực tại đồn công an. Trong số học viên bị ĐCSTQ bức thực, 72% bị bức thực bằng nước muối, thậm chí cố tình bức thực bằng cơm canh còn rất nóng, mỳ cay, mù tạt, nước sôi, đậu phụ thối…v.v.

Trước ý chí kiên định của các học viên Pháp Luân Công, ĐCSTQ đã sử dụng đến cả các thủ đoạn vô nhân tính như sử dụng thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc. Điều tra cho thấy, trong số các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại chết, có 6% từng bị ĐCSTQ ép sử dụng thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc, trong đó 69% bị cưỡng chế tiêm thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc, 36% bị bức thực có chứa thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc, 11% bị lén đầu độc. Tỷ lệ tử vong sau khi sử dụng thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc lên đến 53%. Trong số những học viên bị ĐCSTQ ép sử dụng thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc đến chết, có 33% chết trong trại lao động cưỡng bức, 30% chết trong các trung tâm tẩy não/bệnh viện tâm thần/ngục tối, 18% chết trong các nhà tù, 10% chết trong đồn công an, 8% chết trong các trại tạm giam.

Điều tra cho thấy, suốt 14 năm qua, trong số các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại đến chết, có 6% bị cưỡng bức lao động quá sức, trong đó 22% vì thế mà chết: 47% học viên chết do làm việc trên 10 tiếng một ngày, 32% học viên chết do bị cưỡng bức lao động trong tình trạng cơ thể suy nhược hoặc mắc bệnh trầm trọng.

Trong số các hình thức nhục hình, ĐCSTQ đã sử dụng 6 loại nhục hình nặng và 27 loại nhục hình nhẹ để hủy hoại thân thể các học viên Pháp Luân Công, trong đó 50% học viên bị đưa đi huấn luyện kiểu quân sự, bị bắt ngồi xổm, quỳ, bò, chạy, đứng trong thời gian dài; 37% bị bắt chịu lạnh dưới tuyết, đứng trên băng giá; 22% bị dội nước lạnh kiểu “qua cầu nước”; 21% bị cưỡng bức “ngồi trên ván” trong thời gian dài; 12% chịu hình thức tra tấn kiểu “lái máy bay”; 4% bị các kiểu tra tấn như “gõ bóng đèn”(giữ cho mắt nạn nhân ở trạng thái mở, dùng các ngón tay gõ vào nhãn cầu), “kéo tai”, “kéo mi mắt”.

Trong số các kiểu tra tấn ngược đãi, ĐCSTQ đã sử dụng 16 thủ đoạn ngược đãi tàn khốc để bức hại các học viên Pháp Luân Công: 39% bị ngược đãi kiểu “chim ưng thức đêm” không cho ngủ trong thời gian dài; 27% học viên mắc bệnh nặng hoặc khắp thân thể bị thương nghiêm trọng nhưng vẫn bị cố ý kéo dài thời gian giam giữ không cho cứu chữa, để gia tăng bức hại; 18% bị bỏ đói không cho ăn cơm, uống nước; 11% bị cấm đi vệ sinh đại tiểu tiện; 9% bị bắt sử dụng các chất thải bẩn như phân, nước tiểu, đờm, nước pha hạt tiêu, nước xà phòng để ăn uống; 8% bị bịt mồm trong thời gian dài bằng các loại tất hôi thối, vải vụn, quần áo, băng vải; 5% bị sỉ nhục bằng cách lột quần áo; 4% bị sỉ nhục theo kiểu Cách mạng Văn hóa là phê bình, đấu tố; 4% bị cấm cười, cấm ngẩng đầu khi đi, cấm nói chuyện, cấm tiếp xúc với người khác.

Ngoài ra, có 8% học viên bị bức hại bằng hình thức biệt giam, trong đó 54% bị nhốt trong phòng kín, 47% bị bức hại ở một nhà tù một thời gian sau đó lại bị chuyển đến một nhà tù khác để tiếp tục bức hại, 11% bị gia hạn tù hoặc bị kéo dài thời gian được phóng thích. Còn có 5% học viên Pháp Luân Công bị bức hại về mặt tư tưởng, trong đó 79% bị ĐCSTQ bắt ép học, xem các chương trình, báo cáo, các sách phỉ báng Pháp Luân Công và tham gia các hoạt động tuyên truyền, hội thảo phỉ báng Pháp Luân Công; 15% bị yêu cầu phải lăng mạ Sư phụ Lý, hoặc dẫm đạp, xé nát, xúc phạm ảnh của Sư phụ Lý; 7% bị bắt hút thuốc, uống rượu và hát các bài hát khiêu dâm; 4% bị bắt chỉ mặc áo lót; 2% bị bắt xem các đĩa phim khiêu dâm, nói tục; 2% bị bắt xem cảnh ĐCSTQ tra tấn tàn bạo các học viên Pháp Luân Công khác; thậm chí bắt học viên Pháp Luân Công học các lý luận “Phật giáo” đã bị bóp méo, bị hiện đại hóa; còn có các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ dùng phương thức tác động tâm lý để tự nhận rằng mình bị tâm thần.

Điều tra các trường hợp còn cho thấy, có hơn 1% các học viên Pháp Luân Công đã bị hủy hoại thân thể, hơn 0,4% học viên bị mổ cướp nội tạng hoặc bị lén lút cắt nội tạng, không rõ mang đi đâu.

Trong thời gian các học viên Pháp Luân Công bị ĐCSTQ bức hại đến chết, ĐCSTQ không những không truy cứu tội ác của người thực hiện, mà còn liên tục bịa đặt ra 20 nguyên nhân tử vong lớn và 64 nguyên nhân tử vong nhỏ, đồng thời huy động mọi nguồn lực quốc gia để che giấu sự thật rằng nguyên nhân các học viên Pháp Luân Công chết là do bị tra tấn. Trong đó, 43% trường hợp học viên bị tra tấn đến chết bị bịa đặt là chết vì bệnh, 8% bị bịa đặt là tự sát, 5% bị vu cho vì luyện Pháp Luân Công mà chết, 4% trường hợp sau khi chết bị ĐCSTQ đưa xác từ nơi giam giữ đến bệnh viện, đe dọa bác sĩ phải giả vờ cấp cứu cho bệnh nhân còn sống; thậm chí có 2% học viên sau khi chết bị ĐCSTQ bỏ ngoài đồng hoặc vứt xuống hồ để che giấu tội ác, sau đó lại làm thủ tục xử lý như một xác chết vô danh; ngoài ra, còn có trường hợp học viên bị tra tấn đến chết nhưng bịa đặt là “tự dưng chết, chết không rõ nguyên nhân, chết đuối, chết do hát nhiều, chết do tai nạn giao thông, tự ngất xỉu mà chết, chết do điện giật”, thậm chí còn nói dối trắng trợn hơn: “Làm gì có chuyện đó, không ai chết cả, đã thả ra rồi,” cố gắng chối bỏ trách nhiệm.

Để phong tỏa các thông tin về cuộc bức hại, ĐCSTQ đã sử dụng 5 thủ đoạn lớn và 19 thủ đoạn nhỏ như “tiêu hủy thi thể, tiêu hủy bằng chứng bức hại, ngăn chặn truy tìm chứng cứ, ngăn chặn truyền bá thông tin, xóa dấu tích của người chết khi còn sống”, bao gồm “khống chế/đánh đập/bắt giam/kết án thân nhân của người chết” (24%); “cưỡng ép hỏa thiêu thi thể bất chấp người nhà phản đối” (21%); “không cho người nhà và các học viên Pháp Luân Công khác xem thi thể hoặc đến gần thi thể hoặc mang thi thể đi xét nghiệm” (18%), “cưỡng ép/đe dọa/lừa gạt để hỏa táng thi thể” (18%), “huy động chính phủ thậm chí cả lực lượng vũ trang để khống chế phát tán sự kiện kiện tại hiện trường nơi hỏa thiêu, nơi tổ chức tang lễ, chia buồn hoặc nơi cư trú” (15%). Ngoài ra ĐCSTQ còn “khống chế/đánh đập/bắt bớ/giam giữ/cưỡng bức lao động/kết án các học viên Pháp Luân Công đến chia buồn” (10%), “không thông báo cho người nhà mà bí mật hỏa táng thi thể” (9%), “tiêu hủy các chứng cứ tại hiện trường hoặc không cho bệnh viện lưu trữ hồ sơ, giải phẫu, hỏa thiêu” (8%), “cưỡng ép/lừa gạt người nhà ký hoặc viết các giấy cam kết để che giấu tội ác” (7%), “cản trở/cấm đoán người nhà tự đưa đơn kiện ra tòa án” (7%), “không cho người nhà và các học viên Pháp Luân Công đến hiện trường chụp ảnh hoặc quay phim” (6%), “cố ý không thông báo hoặc kéo dài thời gian thông báo cho gia đình” (5%), thậm chí “giải thể cả đơn vị chịu trách nhiệm về cái chết hoặc điều những kẻ gây ra tội ác đi nơi khác” (3%), còn “cản trở/cấm đoán những người đến chia buồn khác như lãnh đạo đơn vị, đồng nghiệp, hàng xóm của người chết nói ra sự thực”, “không cho người nhà tổ chức lễ tưởng niệm, tang lễ, khóc lóc, dán cáo thị, cáo phó, v.v.” Nếu ĐCSTQ có cho phép tổ chức tang lễ thì cũng cưỡng ép người nhà phải quy định “không cho bạn bè thân hữu và học viên Pháp Luân Công đến truy điệu, tặng vòng hoa v.v.” Ngoài ra, để phong tỏa thông tin, ĐCSTQ còn nghĩ ra cách “xóa dấu vết của người chết khi còn sống”, bao gồm “cưỡng ép tiêu hủy toàn bộ ảnh của người chết khi còn sống”, “bí mật cắt hộ khẩu của người chết”.

Điều tra cho thấy, 14 năm qua, ĐCSTQ đã nắm giữ và lợi dụng bộ máy tuyên truyền để phỉ báng và vu khống toàn diện đối với Pháp Luân Công và người sáng lập, nhằm che mắt nhân dân, thậm chí kích động thù hận của dân chúng đối với các học viên Pháp Luân Công, kêu gọi người dân khai báo các học viên Pháp Luân Công cho ĐCSTQ, lôi kéo họ tham gia vào cuộc đàn áp. Trong tất cả các trường hợp học viên bị người dân khai báo, số học viên bị khai báo do “giảng chân tướng” chiếm tỷ lệ cao nhất 70%, sau đó là các học viên bị khai báo do “luyện Pháp Luân Công ở nhà” (17%), bị khai báo do “liên hệ với đồng tu” (5%). Những người trực tiếp khai báo gồm có hàng xóm, người nhà, đồng nghiệp, cán bộ khu vực, đại diện khu dân cư, bảo vệ, cảnh sát mặc thường phục, thậm chí còn có học sinh của các học viên Pháp Luân Công.

Điều tra cho thấy, từ ngày 20 tháng 07 năm 1999 ĐCSTQ bức hại toàn diện đối với Pháp Luân Công đến nay, tất cả các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc Đại lục đều bị ĐCSTQ tước đoạt quyền sống. Trong đó, 53% vì tu luyện Pháp Luân Công mà bị chính quyền tùy ý vơ vét tài sản, phạt tiền; 29% bị khai trừ, giáng chức hoặc đuổi việc; 12% bị cắt lương hoặc không trả lương, lương hưu và các khoản phúc lợi xã hội; 6% bị khấu trừ lương, lương hưu và các khoản phúc lợi xã hội; ngoài ra nhiều người chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công mà bị chính quyền ĐCSTQ cưỡng ép đóng cửa các nhà máy/cửa hàng tự gây dựng, tịch thu tài sản; cưỡng ép niêm phong, phát mại tài sản, tước bỏ tư cách nghề nghiệp, thậm chí người nhà của họ dù không tu luyện cũng bị liên đới: bị miễn nhiệm, cách chức, khai trừ, không trả lương và phúc lợi xã hội, v.v. Rất nhiều học viên Pháp Luân Công còn bị chính quyền địa phương tùy ý bắt giam, ngay cả khi họ bị bức hại đến mức nguy hiểm đến tính mạng cần được ra ngoài chữa trị, chính quyền địa phương vẫn từ chối cho tại ngoại, đúng là coi sinh mệnh như cỏ rác.

Cuộc bức hại toàn diện của ĐCSTQ đối với các học viên Pháp Luân Công không chỉ bao trùm tất cả các khu vực trên toàn lãnh thổ Trung Quốc Đại lục, mà còn vươn đến hầu hết các ngành nghề, chức vụ trong xã hội. Điều tra cho thấy, trong số các học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết, 33% làm công nhân/nhân viên dịch vụ/công nhân viên, 16% là người đã nghỉ hưu, 10% là nông dân, 9% là giáo viên tiểu học/trung học/phổ thông trung học, 7% là cán bộ cơ quan chính phủ, 5% là bác sĩ/y tá, 5% là công chức, 4% là kinh doanh cá thể, còn có kiến trúc sư, chủ cửa hàng nhỏ, quản lý doanh nghiệp, giảng viên đại học, học sinh, giáo sư, doanh nhân, công nhân nhà máy, người làm nghề tự do, đạo sỹ, tăng nhân, phóng viên truyền thông, v.v. có thể nói là bao gồm mọi ngành nghề ở Trung Quốc. Ngoài ra, 17% học viên bị bức hại đến chết làm việc trong lĩnh vực giáo dục/nghiên cứu, 15% đến từ cơ quan chính phủ, 12% đến từ lĩnh vực nông lâm ngư nghiệp, 9% đến từ các ngành nghề khác như kim khí, điện, công nghiệp nhẹ, gốm sứ, nhựa, thủ công mỹ nghệ, v.v. còn có đường sắt/giao thông vận tải, dệt may, tài chính, bảo hiểm, thực phẩm, điện nước than, chế tạo ô tô, gang thép, cơ khí điện tử, bưu điện, văn hóa truyền thông, thậm chí có cả hàng không, có thể nói là bao gồm mọi ngành nghề ở Trung Quốc. Điều tra cho thấy, các học viên bị ĐCSTQ bức hại chết, làm việc ở 57 bộ ngành cơ quan chính phủ, trong đó phần lớn làm việc trong hệ thống an ninh, kiểm sát và tư pháp như như hệ thống chính pháp và đảng ủy các cấp thành phố/quận/huyện/thị trấn/khu phố hoặc thành viên lãnh đạo trong chính phủ. Có thể nói hầu hết các cơ quan bộ ngành trong chính phủ đều có các học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết.

Khi chứng kiến người nhà vì tu luyện Pháp Luân Công mà bị ĐCSTQ bức hại đến chết, nhiều gia đình dưới áp lực của ĐCSTQ rất sợ hãi, chỉ dám im lặng nén chịu nỗi đau, chỉ có 4% trường hợp người nhà dám gửi đơn kêu oan. Nhưng tất cả các trường hợp kêu oan ở Trung Quốc Đại lục đều chưa có trường hợp nào thành công đưa được thủ phạm ra trước công lý. Trong số những trường hợp mà gia đình dám đứng ra kêu oan, chỉ có 1% đến được bước đệ trình tư pháp đã phải kết thúc việc tố tụng; chỉ có 9% người nhà dám mời luật sư biện hộ, nhưng trong đó lại có đến 63% gia đình đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không một luật sư nào dám đứng ra nhận các vụ án liên quan đến học viên Pháp Luân Công, ngoài ra có 31% người nhà mặc dù mời được luật sư, nhưng dưới áp lực đe dọa của chính quyền, luật sư cũng sợ hãi mà rút lui. Còn có 29% người nhà mới đến giai đoạn kháng cáo, thuyết phục, thỉnh nguyện, khiếu nại thì đã bị ĐCSTQ đe dọa, không chịu nổi áp lực đành bỏ cuộc; còn có 31% người nhà do bị ĐCSTQ dùng các thủ đoạn lừa gạt, lấp liếm, đùn đẩy trách nhiệm, không có cửa để kêu oan nên đành bỏ cuộc; ngoài ra có 43% người nhà dưới áp lực của ĐCSTQ đành chấp nhận các khoản tiền bồi thường cao, đồng thời thỏa hiệp với những kẻ chịu trách nhiệm về cái chết của các học viên, cam kết im lặng không tiếp tục truy cứu.

Điều tra cho thấy, 14 năm nay, Hắc Long Giang, Hà Bắc, Liêu Ninh, Cát Lâm, Sơn Đông, Tứ Xuyên, Hồ Bắc, Hồ Nam, Hà Nam, Bắc Kinh là 11 địa phương mà các học viên Pháp Luân Công bị Phòng 610 các cấp tỉnh/thành phố trực thuộc bức hại hung bạo tàn ác nhất, trong đó tỉnh Hắc Long Giang có số lượng học viên Pháp Luân Công bị bức hại nhiều nhất, đứng thứ hai là tỉnh Hà Bắc, tỉnh Liêu Ninh đứng thứ ba.

Điều tra cho thấy, 14 năm qua, các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết xảy ra ở 273 thành phố trên toàn Trung Quốc, “thành phố Cáp Nhĩ Tân thuộc tỉnh Hắc Long Giang, thành phố Trường Xuân tỉnh Cát Lâm, thành phố Duy Phường tỉnh Sơn Đông, thủ đô Bắc Kinh, thành phố Cát Lâm tỉnh Cát Lâm, thành phố Trùng Khánh, thành phố Thẩm Dương tỉnh Liêu Ninh, thành phố Thành Đô tỉnh Tứ Xuyên, thành phố Thạch Gia Trang tỉnh Hà Bắc, thành phố Đại Liên tỉnh Tứ Xuyên, thành phố Bảo Định tỉnh Hà Bắc, thành phố Yên Đài tỉnh Sơn Đông” là 12 thành phố nơi các học viên Pháp Luân Công bị bức hại tàn khốc nhất, trong đó thành phố Cáp Nhĩ Tân tỉnh Hắc Long Giang có số người tử vong nhiều nhất, đứng thứ hai là thành phố Trường Xuân tỉnh Cát Lâm, thành phố Duy Phường tỉnh Sơn Đông đứng thứ ba.

Điều tra cho thấy, 14 năm qua, các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết xảy ra ở 844 khu vực/huyện/ thành phố cấp huyện trên toàn đất nước Trung Quốc, trong đó thành phố Song Thành, Cáp Nhĩ Tân tỉnh Hắc Long Giang có số người tử vong nhiều nhất, đứng thứ hai là huyện Nông An, Trường Xuân tỉnh Cát Lâm; thành phố Chiêu Viễn, Yên Đài, tỉnh Sơn Đông đứng thứ ba.

Điều tra cho thấy, 14 năm qua, các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết xảy ra ở 127 trại lao động cưỡng bức trên toàn Trung Quốc, trong đó trại lao động Triều Dương, Trường Xuân, Cát Lâm tham gia bức hại chết nhiều học viên Pháp Luân Công nhất, trung tâm giáo dưỡng Mã Tam Gia, Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh đứng hàng thứ hai, trại lao động Trường Lâm Tử, Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang đứng thứ ba. Ngoài ra, trung tâm giáo dưỡng Mã Tam Gia, Thẩm Dương, Liêu Ninh tham gia bức hại chết nhiều nữ học viên nhất.

Điều tra cho thấy, 14 năm qua, các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết xảy ra ở 122 nhà tù trên toàn Trung Quốc, trong đó nhà tù nữ tỉnh Liêu Ninh tham gia bức hại chết nhiều nữ học viên Pháp Luân Công nhất, nhà tù Số 2 tỉnh Liêu Ninh cũng bức hại đến chết nhiều nam học viên Pháp Luân Công nhất.

Mục lục

Phần 1: Mô tả các trường hợp tử vong

1. 3.653 trường hợp bị bức hại đến chết
2. Phương pháp nghiên cứu
3. Tính chân thực
4. Báo cáo trên các phương tiện truyền thông quốc tế
5. Tính hoàn chỉnh
6. 19 thủ đoạn phong tỏa thông tin
7. Đột phá phong tỏa

Phần 2: Thống kê các trường hợp tiêu biểu trong số các trường hợp tử vong do bị bức hại

1. Kết cấu tổng thể của mẫu điều tra
2. Thống kê tình hình tử vong do chịu áp lực cao
3. Thống kê tình hình tử vong do bị bắt giam
4. Trường hợp tử vong do giảng chân tướng chiếm tỷ lệ cao nhất

Phần 3:Tra tấn

1. 79 loại dụng cụ đánh đập
2. 70 loại công cụ tra tấn
3. Sốc điện
4. Bức thực
5. Thuốc hủy hoại thần kinh/thuốc độc
6. Cưỡng bức lao động quá sức
7. 27 kiểu nhục hình
8. 16 kiểu ngược đãi
9. Lạm dục tình dục
10. Biệt giam
11. 8 kiểu bức hại tư tưởng
12. Mổ cướp nội tạng
13. Bịa đặt 64 thủ đoạn nói dối để che giấu sự thực về việc tra tấn giết hại

Phần 4: Hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt

1. Lừa gạt dân chúng tham gia bức hại
2. Tước đoạt quyền sống
3. Cả gia đình nhiều người bị bức hại chết
4. Giết chóc xảy ra trong mọi ngành nghề
5. Sự bất công của tòa án
6. Ở Trung Quốc không có hung thủ giết người nào được đưa ra trước công lý
7. Đơn vị giết người được khen thưởng

Phần 5: Pháp Luân Công chữa khỏi bệnh một cách thần kỳ (Đang cập nhập)

1. Chuyện thần thoại trong y học
2. Luyện Pháp Luân Công chữa khỏi bệnh nặng
3. Luyện Pháp Luân Công chữa lành ung thư
Kết luận

Kêu gọi